Hồi
nãy, nằm một mình trong phòng, tôi gác tay lên trán hồi nào tôi không hay! Một
cử chỉ rất tầm thường, ở quê tôi - Việt Nam – thiên hạ hay làm như vậy khi suy
nghĩ chuyện gì hay khi gặp khó khăn gì. Và thường thì cử chỉ "gác tay lên trán"
đó lâu lâu có kèm theo tiếng thở dài … làm như để trút ra một cái gì đang đè
trong lồng ngực.
Nhớ hồi nhỏ, nằm gác tay lên trán là bị
người lớn rầy : "Lất tay xuống! Làm vậy không nên!". Không ai giải thích tại sao
không nên, nhưng rồi khi lớn lên, không ai dạy mà tự nhiên cũng biết nằm gác tay
lên trán, và cũng không ai dạy mà tự nhiên cũng biết thở dài …
Tôi
bỏ xứ đi chui từ cuối 1978. Bao nhiêu năm "trôi sông lạc chợ" ở nhiều nơi, tôi
không thấy ai nằm gác tay lên trán hết! Và tôi cũng quên mất cái cử chỉ tầm
thường đó, cho đến hồi nãy đây tôi bắt gặp lại "nó" trong lúc nằm một mình trong
phòng. Thì ra "nó" đã theo tôi đi lưu vong, ẩn mình một cách khiêm nhường trong
tiềm thức, để bây giờ "nó" cầm cánh tay tôi gác lên trán, tự nhiên như ngày xưa
– ba mươi năm trước – khi tôi chưa rời khỏi quê hương …
Ở
đây - ở Pháp - thời tiết đang vào thu. Lá cây chỉ mới lai rai ngả màu vàng chớ
chưa rơi rụng vội. Trời còn sáng trong, đầy nắng chớ chưa ảm đạm âm u và cũng
mới se se lạnh thôi, chỉ cần quấn cái khăn lên cổ là ra đường đủ ấm.
Một
chút "tả cảnh" để thấy tôi không bị tù chân tù cẳng trong chung cư như vào mùa
đông tháng giá, cái mùa mà một người già "tám bó" như tôi ngày ngày vì sợ lạnh
nên cứ ru rú trong nhà bước qua bước lại trong sáu chục thước vuông hay xem
tê-lê để ngủ gà ngủ gật! Như vậy, thì đâu có gì bắt tôi phải nằm nhà để gác tay
lên trán?
Kể
ra, từ ngày tôi vượt biên rồi định cư ở Pháp, chắc nhờ Ông Bà độ nên cuộc đời
lưu vong của tôi đã không bị "ba chìm bảy nổi". Có … lang bang ba tháng đầu đi
tìm việc làm, nhờ tiền trợ cấp của nhà nước nên không đến nỗi te tua, mấy đứa
con cũng có chỗ ăn chỗ học. Rồi duyên may đưa tôi qua Phi Châu làm việc hết mười
mấy năm, khi về hưu ở Pháp thì con cái đã lập gia đình và "ra riêng" hết. Vợ
chồng tôi thâu gọn lại, liệu cơm mà gắp mắm, nên cuộc sống cũng an bày. Lâu lâu
chạy lại nhà con giữ cháu nội cháu ngoại, và lâu lâu đi "đổi gió" xa xa gần gần
… Tóm lại, cuộc sống về già mà được như vậy là … "có phước rồi còn muốn gì
nữa?". Vậy mà hồi nãy tôi đã nằm gác tay lên trán và lâu lâu lại thở dài …
Hồi
sáng, một thằng bạn già gọi điện thoại cho hay vợ chồng thằng A về Việt Nam bị
chận lại ở phi trường Tân Sơn Nhứt. Sau đó, "họ" cho bà vợ "nhập khẩu" còn ông
chồng thì bị đuổi trở về Pháp, dĩ nhiên là không cho biết lý do ! Ông chồng
khuyên vợ cứ vào đi, dẫu là gì gì đi nữa thì cũng là quê hương mình mà! Nghe kể
đến đó, tôi tưởng tượng như chính tôi đang đứng ở trong nhà ga phi trường Tân
Sơn Nhứt, nhìn qua các khung cửa kiếng thấy quê hương tôi ở ngay bên ngoài, cái
quê hương mà ba mươi năm tôi chưa nhìn lại, cái quê hương mà ngay bây giờ, mặc
dầu đang đứng bên trong nhà ga, khứu giác của tôi vẫn nghe rõ được mùi …
Ờ
… mùi quê hương! Có mùi bông lài, bông bưởi, bông cau … Có mùi lúa chín, mùi rơm
mùi rạ …Rồi mùi đống un, mùi chuồng trâu chuồng bò …Rồi mùi bùn non khi nước
ròng bỏ bãi, v.v... Tôi biết, vợ chồng thằng A - nhỏ hơn tôi gần một con giáp –
cũng có gốc "ruộng" như tôi, nghĩa là đã lớn lên ở thôn quê, đã lội bưng lội
đồng bắt cá mò cua từ thuở nhỏ bị nước phèn đóng lớp vào tay chân nên lúc nào
cũng thấy mốc cời! Tôi chắc chắn vợ chồng nó đứng trong ga phi trường cũng nghe
mùi quê hương như tôi đã tưởng tượng. Vợ thằng A - người VN được chánh quyền VN
cho phép về quê hương để dời mồ mả ông bà cha mẹ họ hàng ra khỏi đất hương hỏa
theo lịnh của nhà nước – nghe lời chồng khuyên "vào đi em" bèn nhìn qua lần cửa
kiếng để nhận thấy cái mùi quê hương nó hấp dẫn vô cùng, nó lôi kéo vô cùng, chỉ
cần bước có mấy bước là đặt chân vào mảnh đất thân yêu mà mình đã xa cách gần ba
mươi năm … Tôi biết, vợ thằng A là một người dàn bà thật thà trung hậu, chắc thế
nào cô ta cũng quay lại nhìn chồng rồi rơi nước mắt lắc đầu.
Đúng
như tôi nghĩ, thằng bạn già kể tiếp trong điện thoại: "Hai đứa nó đã về đến
Paris hồi sáng, phone từ phi trường Charles de Gaulle cho hay nội vụ và nhấn
mạnh rằng tụi nó coi như tụi nó thí cô hồn!". Nói xong, thằng bạn già cười vang
khoái trá trước khi nói "au revoir"!
Tôi
gác máy, nhìn quanh nhớ lại hôm nay rằm vợ tôi đi làm công quả ở chùa tới tối
mới về, tôi bèn vào phòng nằm đọc báo. Tờ Figaro đầy chữ như vậy mà tôi không
làm sao đọc được một hàng! Trong đầu tôi còn vang vang tiếng cười của thằng bạn
già và câu nói "thí cô hồn" của vợ chồng thằng A. Tôi buông tờ báo, nghiêng
người nhìn ra cửa sổ, nghĩ đến cảnh vợ chồng nó bị "quây" trong phi trường Tân
Sơn Nhứt, mà thương! Ở xứ người, mình vào ra dễ dàng – dĩ nhiên là đừng … mang
dao hay mang bom mang súng, cũng đừng mang bạch phiến cần sa! – còn mình về xứ
mình, mặc dầu trong thông hành có "Giấy Miễn Thị Thực – Certificate Of Visa
Exemption" do Đại Sứ Quán VN tại Pháp cấp, mình vẫn gặp khó khăn trắc trở bất
ngờ mà mình không bao giờ được biết lý do! Vợ chồng A "thí cô hồn" là phải! Ở đó
mà cãi à? Toàn là một lũ cô hồn thì nói thứ tiếng gì cho chúng nó hiểu?
Tôi
trở mình nhìn lên trần nhà, miên man nghĩ về quê hương, hay nói cho rõ hơn, tôi
nhớ về cái làng quê của tôi nằm bên sông Vàm Cỏ. Không biết cái "Chợ Nhỏ" bây
giờ còn đó hay đã bị "di dời" đi nơi khác, theo … truyền thống đổi đời của cách
mạng? (Trong làng chỉ có một cái chợ, vậy mà thiên hạ gọi là Chợ Nhỏ, làm như
còn một cái chợ nào khác lớn hơn vậy!) Còn "Ngã Ba Cây Trôm" nằm trên con lộ
cái, chỗ có bãi đất trống để xe đò tấp vô rước khách, chỗ có cây trôm mà dân
trong làng hay đem dao đến chém vào thân cây để lấy mủ đem về pha nước đường
uống giải khát giải nhiệt … không biết có nằm trong một "quy hoạch cải cách đô
thị có trình độ khoa học cao" của nhà nước? Còn cái đình làng, bây giờ đã thành
một cơ quan gì chưa? Cái bến cát nằm dài theo ven sông, chỗ mà ngày xưa - thuở
nhỏ - tụi tôi kéo nhau một lũ cởi truồng tắm giỡn đùng đùng … bây giờ vẫn còn là
bến cát hay đã bị chiếm dụng để mấy "ông lớn" xây dinh thự với tường rào kiên cố
và nhà thủy tạ có cầu tàu nằm trườn ra sông ngạo nghễ? Cái lò đường trong Xóm
Mới, vào mùa mía chạy che ép mía ngày đêm nghe trèo trẹo, nấu đường làm mùi thơm
ngọt lịm bay trùm cả xóm … bây giờ còn là "Lò Đường Ông Út K" hay đã … biến
thành "Nhà Máy Đường của Nhà Nước"? Trường tiểu học mà thời tôi còn đi học, ông
đốc H cho gắn trên trụ cổng tấm bảng "Cấm Trâu Bò Vào Trường" vì mấy ông chủ bò
hay thả bò vào ăn cỏ dọc hàng rào bông bụp … bây giờ đã thành … cái gì rồi? Và
nghĩa địa của làng, thường gọi là "gò đồng mả", nằm một bên con đường đất đỏ dẫn
vào Xóm Trong, cái gò đó - cả trăm năm – là nơi an nghỉ cuối cùng của dân trong
làng, không phân biệt lớn nhỏ giàu nghèo … vẫn còn đó hay đã nhường chỗ cho
những "Công Trình Văn Hóa Phục Vụ Nhân Dân"?
…Nhớ
đến đó, tự nhiên tôi thở dài … Rồi tự nhiên tôi gác tay lên trán … Tôi vẫn nhìn
lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê
hương tôi hết. Rồi tôi nghĩ: nếu tôi có trở lại VN, có "được phép" đặt chân lên
vùng đất mẹ, chắc chắn tôi sẽ không tìm lại được những hình ảnh cũ. Bởi vì quê
hương tôi đã bị "họ" bôi xóa trắng như trần nhà tôi đang nhìn, để thay vào đó
một cái gì không ra một cái gì hết, mang nhãn hiệu "Dân giàu nước mạnh xã hội
công bằng dân chủ văn minh", nghe mà … điếc con ráy !
Bây
giờ, tôi hiểu tại sao tôi đã nằm gác tay lên trán mà thở dài …
Tiểu
Tử